HOP MAT CUOI NAM

Tháng Hai 3, 2012 at 10:12 sáng 2 comments

Họp mặt cuối năm
Ngày 15/1/2012 nhằm ngày 22 tết Nhâm Thìn đã diễn ra buổi họp mặt nhóm các bạn học thời Phan Chu Trinh Đà Nẵng, gọi là nhóm 69+- (sáu chin cộng trừ) vì có vài bạn tốt nghiệp trung học trước hay sau một niên khóa.
Nhớ tới vài bạn không còn nữa.
Người ra đi sớm nhất có lẽ là Nguyễn Xuân Tín ở New York. Năm 1996 tôi có dịp thăm Tín ở New York, và cùng bay với anh đi California thăm Phạm Phú Thiện, nhưng năm sau- 1997- anh qua đời vì căn bệnh ung thư quái ác ở tuổi 47 đầy tràn khát vọng.
Nguyễn Xuân Tín, tức là mục sư Tín, một trong 5 mục sư hàng đầu của cộng đồng Tin Lành ở Mỹ thời điểm đó. Các bạn học Phan Chu Trinh chắc hẳn khó quên văn phòng của mục sư Nguyễn Xuân Vọng tức là thân sinh của Tín nằm trên đường Thống Nhất (nay là Lê Duẩn) Đà Nẵng và nhà thờ Tin Lành xoay mặt ra đường Ông Ích Khiêm (nay vẫn còn giữ tên đó). Nơi đây rất rộng,cũng là nơi ở của gia đình Nguyễn Xuân Tín, nên chúng tôi, nhóm đệ nhị C (67-68) thường tụ tập hoặc để quay roneo tờ báo Khởi Đầu hoặc liên hoan lớp. Tôi nhớ Tết Mậu Thân, cả thành phố Đà Nẵng chìm trong không khí chiến tranh, còi giới nghiêm từng hồi hụ lên như tiếng kêu của người sắp chết, thế mà nhóm C năm đó vẫn hẹn đến nhà Tín ăn tất niên và các bạn đã “bày đặt” mượn rượu đế làm người lớn, nên ai cũng say bí tỉ, quên cả đường về. Tôi không uống được nên về trước. Hình như hôm đó Tín phải lái xe Jeep của nhà Tín đưa các bạn gái “má hồng men rượu” về nhà, để phải nhận những trận chửi mắng không tiếc lời của các bậc phụ huynh đang lo lắng cho các nàng con gái…Trong đám học trò thuộc loại “thứ ba” trong xếp hạng của dân gian:” nhất quỹ nhì ma, thứ ba học trò…”, thì Tín có lẽ là “bậc thầy” về quậy ngầm. Có lần, hình như cũng vào ngày nghỉ, do bãi khóa – , Tín đã lái xe mời các bạn gái qua bên kia sông (nay là quận 3) ăn thịt “nai” tại nhà một người bạn của Tín.Trên đường về Tín hỏi các cô nàng:-Có thích ăn thịt chó không? Tất cả đồng thanh: Không thích, ăn vào là bị ói ngay. Vậy khi nảy ăn thịt nai thế nào?-Ngon tuyệt vời, các cô nói, và thêm: Nhớ bữa sau mời nữa nhé. Tín cười. Khi gần đến nhà các cô, thì anh chàng mới tiết lộ bí mật: Thịt “nai” mà các cô ăn và rất thích, đó chính là “nai đồng quê”, tức là thịt chó! Một phen non ọe, y như người bị hành thai không bằng. Trong “đám xuân xanh ấy” không biết có những “cô nàng” mà tôi có thể nhớ: Phạm Thị Nhạn (wow!), Võ Thị Hạnh, Lê Thị Minh Tâm, Thủy (đen), Hương (em Thủy, học sau một lớp)…Nếu không phải và còn thiếu thì hãy tha thứ cho trí nhớ như “quả táo bị cắn hết 3/4 “ này nhé.
Tín, tôi và Phạm Phú Thiện, mà tôi vừa nhắc tên ở trên là một bộ ba ăn ý vào niên khóa 67-68. Tôi không hiểu tại sao, vì tôi và Thiện thì có những điểm “đồng” chứ Tín thì lại toàn điểm “dị” với chúng tôi. Nhà Tín khá giàu, lúc đó cậu ấy đã biết lái xe hơi (cùng với Cao Hữu An), còn tôi và Thiện chỉ toàn cuốc bộ. Có lẽ cả ba cùng học giỏi chăng? Cũng không, nếu có, thì chỉ có tôi và Thiện (lạy Tín nhé).Tôi và Thiện theo đạo Phật hay đạo ông bà, nhưng Tín thì có í muốn đưa chúng tôi vào Tin Lành. Sau này khi qua Mỹ gặp Tín và các đồng đạo của anh, tôi mới biết các tín hữu Tin Lành sẽ chưa “đẹp đạo” nếu không đưa nhiều người khác đi cùng đường với mình. Nhưng dù khác tín ngưỡng chúng tôi vẫn chơi thân nhau, tất nhiên, đôi khi chúng tôi cũng đi nhà thờ cho anh vui…Nhớ lại ngày gặp Tín ở New York sau gần 20 năm xa cách: tôi đi xe lửa từ Boston, nơi tôi đang học một học phần trong chương trình “doctor of philosophy” về “media literacy education”, lên New York và chúng tôi hẹn gặp ở ga Pennsyvania. Hôm đó là buổi sáng chủ nhật đẹp trời, mùa thu chín mọng với những vòm lá thay màu xanh đỏ tím vàng tuyệt vời…Tín mừng rỡ ôm lấy tôi và chở thẳng đến nhà thờ, nơi anh sẽ làm chủ lễ. Anh lên bục giảng và câu đầu tiên: “Hôm nay tôi xin giới thiệu với qu‎í tín hữu một người bạn thân cùng học thời trung học,vừa từ Boston đến New York sáng nay.” Tôi buộc phải đứng lên và cả nhà thờ cùng vỗ tay.(Sau này tôi mới biết họ tưởng lầm tôi vừa được bảo lãnh sang định cư ở Boston).
Tín và Kim Anh (bà xã) cũng thường về Việt Nam vào những năm đó. Tuy vậy, việc đi lại không được thoải mái như bây giờ, nên Tín cũng hạn chế đi thăm lại anh em, bè bạn cũ. Nhưng anh dường như không quên một ai, nhất là lớp nhất C Phan Chu Trinh năm 68-69. Bây giờ anh không còn nữa. Sự mất mát bạn hữu đầu tiên mà tôi cảm thấy…

Người mới chia tay gần đây nhất có lẽ là Đinh Còn. Anh bịnh không bạn bè, anh mất không ai biết. Sau buổi họp mặt một tuần, tôi đến thăm nhà anh, ở bến xe Miền Đông. Tại sao con người vô tình đến thế? Mình ở cùng thành phố mà không có tin người bạn đã một thời cùng lăn lóc ở trọ, với giấc mơ đại học.
Vợ anh bán cơm để tiếp tục nuôi đứa con trai 34 tuổi bị teo não nằm trên giường đã hơn 30 năm. Chị khoe: Cháu vẫn thông minh, sạch sẽ.Chị kéo tấm chăn phủ trên người cháu:” Chân cháu vẫn rắn chắc thế này…” Giọng tự hào mà nghe thấm nước mắt.
Khi Đinh Còn đi cấp cứu, chị kể, phải mang cháu vào bệnh viện, để vừa chăm chồng vừa coi con-một nách hai tròng. Chị thật vĩ đại.
Tôi thắp hương cho Đinh Còn và khấn cho gia đình anh an lành. Chị nói: Nếu chết đi thì chị không biết đứa con bệnh tật của chị thế nào? Hai em trai của nó không thể chu toàn cho anh…Thôi “cuộc đời cát bụi” mà chị, tôi cố hết sức an ủi chị. Chị nói đang lo hồ sơ thủ tục để xuất cảnh qua Mỹ do có mấy người em ruột bảo lãnh. Chị nói: Qua đó hi vọng thằng con tật nguyền có tiền trợ cấp. chớ ở Việt Nam sống sao nổi. “Mấy ông” này khó tin lắm.Tôi không biết chị có ngầm í cho tôi thuộc trong “mấy ông” đó không? Hình như có , vì chị nói và nhìn tôi với ánh mắt xa lạ.
Tôi cay đắng: Nước Mỹ thật rộng lượng. Ai nghèo khó, bất hạnh, bị đàn áp đều thấy nước Mỹ là bến bờ hi vọng. Phải chăng người phụ nữ cầm ngọn đuốc cháy –Nữ Thần Tự Do- vẫn là lí tưởng của bao người khổ đau trên cuộc đời này?
“Giấc mơ Mỹ” với chị vợ của bạn tôi đây không phải là điều hoang tưởng, càng không phải “luận điệu tuyên truyền”,mà là một giấc mơ có thật.
(Lẽ ra tôi có thể viết them vài kỷ niệm với Đinh Còn ngày còn đại học ở Sài gòn, ở Trần Quý Cáp (nay là Võ Văn Tần), gần chợ Đũi, ở chung cư Quốc Thanh…nhưng bất ngờ có SMS nhắn tin là một người bạn vừa họp mặt hôm 22 tết, mới bị đột quỵ hôn mê sâu, đó là Phạm Sĩ Ba, học trước tôi một năm, cùng nhất B 2 với Nguyễn Hùng). Hôm họp mặt đó chính Nguyễn Hùng gọi Phạm Sĩ Ba.Không ngờ có thể đó là lần họp mặt cuối của anh, mặc dù, tôi vẫn cầu trời không phải như vậy…
Sài gòn –TP.HCM mồng 5 tết (27/1/2012) Nhâm Thìn

Entry filed under: Journalism. Tags: .

Dong tien vo toi!

2 phản hồi Add your own

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Lịch

Tháng Hai 2012
M T W T F S S
« Jan    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
272829  

Most Recent Posts


%d bloggers like this: